1. Cái ngày em đi lấy chồng Anh về khép cánh cửa lòng vào thơ Đất trời anh dấu mộng mơ Phía em anh dấu bơ vơ khát tìm!
2. Cứ tưởng ngày đi qua Là đêm về trở lại Cớ sao đêm đêm đêm Cứ ngày Em xa mãi!
3.Áo đỏ ơi, áo đỏ ơi Chiều nay ai sẽ tơi bời với em Em đi áo đỏ bỏ quên Một hương yêu đã cháy lên tự giờ Cái màu thương đến thẫn thờ Tan trong thầm lặng nước mùa thế gian !
Đúng ngày này, cách đây 10 năm( 10-3-2000), trong lúc nhận quyết định "đ/c Tập về làm phó giám đốc...", tôi viết bài thơ này.Nhớ lại một thời mình...mà đưa lên đây để cùng chia sẻ !
Lênh đênh cưỡi sóng mơ về Thành Nam tưởng chốn dậy thì nhớ mong Tám năm hết đứng lại nằm Lần hồi con chữ long đong khóc cười Hát hay cũng chẳng thành người Thơ hay cũng nấm ngậm ngùi nắng mưa Tám năm vèo hết hồn thơ Tình tang gõ nát cuộc cờ đỏ đen Thật thà ở chốn bon chen Chân tình chân lí sống liền chân ngu! Để đời nay đến ngàn thu Chữ tài chữ đức vẫn thua chữ tiền Bóng đen ám phủ đầy hiên Ai ngơ ngác cưỡi mây hiền về đây Lênh đây say ,lênh đênh bay Tám năm dồn lại một rày lênh đênh!
Em ơi đêm xuống rồi em Bóng trăng khe khẽ ngân lên tiếng cười Trắng hồng màu gió mắt môi Bàn tay bươn chải đất trời lên xem Nghe như nước dạt dào đêm Và đêm lại sáng khăpf miền hồn nhau Em ơi đêm xuống đừng mau Để ta chầm chậm uống màu trăng em Em ơi đêm xuống nào em Mặc trăng với gió khát thèm trên cao!
Câu thơ viết ở trên trời Lại đem thả xuống cho người trần gian Trần gian bao chuyện ngổn ngang Câu thơ trở lại tan hoang cõi trời! Bao giờ nhân thế thảnh thơi Trên trời thơ xuống nhập người chờ mong Câu thơ Em dấu sau lưng Mà sao thơ cứ sáng bừng mắt môi Đó là thơ trời đánh rơi Thời gian ấp ủ men đời hóa Em Câu thơ chẳng khoe tuổi tên Bay lên cao gặp thiên nhiên hẹn hò Đó là thơ của trời cho Đất xi nhận để trồng thơ nên người Đừng lên cao quá thơ ơi! Kẻo thơ không xuống nổi người trần gian!
Sáng xuân trong nắng Sài gòn hoa Mai bừng sáng rộn ràng với tôi Sắc mai vàng nhớ đào phai ngày xuân phương Bắc rét dài ngóng trông Cái nắng thấm lạnh tròn lưng Gió màu hồng nhuộm má hồng mắt môi. Sáng xuân ơi ,mai,đào ơi Hai đầu xuân của một người nhớ mong Hai miền chung khối chờ trông sao quên được tuổi xuân hồng đi qua Sao quên cành thơ la đà Nở xuân lên thắm duyên ta với mình!
DẤU CHÂN!
Bàn chân anh đứng cầu ao Gập ghềnh bến đá nghiêng chao bóng nình Dập dờn nghiêng giọt bình minh Bàn chân nghiêng tới tuổi mình sáu mươi Sáu mươi năm với đất trời Cũng bàn chân bước vào đời đứng lên Nỗi niềm chợt đến hồn nhiên Như là năm tháng về bên chiến hào Như là bom đạn trên cao Vết thương còn chảy máu vào lời ca Như là hạt gạo chia ba Rau rừng nước suối chan hòa mồ hôi Như nỗi nhớ chẳng thể nguôi Chắt chiu nước mắt về nơi chiến trường! Bàn chân bươn trải nẻo đường Giờ nghiêng về bến ruộng vườn chân quê Chập chờn nghiêng bút tàn khuya Dấu chân anh đứng nghiêng về hồn tôi!
Sáng nay, 3 Tết Canh Dần gia đình Huy Tập rất vui vừa được đón các bloggers SG tới thăm và chúc Tết tại tư gia, Quận 9 TP. Hồ Chí Minh. Huy Tập xin trân trọng giới thiệu một vài hình ảnh về chuyến thăm này.
Phương Phương chúc Tết chủ nhà Lê Huy Tập
Các bloggers chụp ảnh lưu niệm với gia đình Huy Tập (Phương Phương, NS Trương Tuyết Mai, Nguyên Hùng, Huy Tập và bà xã)(Xem tiếp)
Ơi mùa Xuân cởi trần Phanh áo ngực chờ gió xuân lưu trú Những lá hoa ngái ngủ Thức chờ xuân Từ phía nắng Sài Gòn!
Ơi mùa xuân mơn mởn má thơm non Có gió heo may sương xanh bay không nhỉ Hãy xanh xuống tuổi xuân ta nhiều nhé Cho Bắc hóa Nam xuân sắc nắng Sài Gòn! Ơi mùa xuân mơn mởn nắng non...!
Điện đèn vụt tắt Bầu trơqif đen, vài vì sao côi cút Sân khấu trống trơn Đen đặc nỗi buồn! Diễn viên nam về nhà diễn viên nam Túm tụm hùn nhau ngồi quanh cốc rượu Rượu nhắm với đêm Đêm thênh mênh ảo não Người nhắm nỗi buồn với rượu uống chơi. Mấy nàng tiên sân khấu trút bỏ áo quần tiên Trở lại làm người Tẩy sạch phấn son trả lại da thịt mình cho cơn đói Trả lại cho khuya Lần trong túi áo tìm mấy đồng sót lại! Bỗng vẳng đâu đây dăm tiếng dửng dưng Mấy vị trung niên khen vai hề rất tếu Mấy cô thanh niên chê diễn viên già xấu Cỡ choai choai khen dàn nhạc chơi ngon... Dù dở dù hay rồi cũng qua đêm Dù giở dù hay khen chê thoải mái Sau tiếng khen chê người đời là bóng đêm để lại Một mênh mông sân khấu tắt ánh đèn! Ông Vua, nàng Tiên của sân khấu hào quang Hết đêm diễn họ trở về với họ Ông Vua bây giờ là chàng trai ế vợ Nàng Tiên long lanh giờ hóa lững lờ Sân khấu cuộc đời Sáng tối trong ta!
Không viết nổi câu thơ tư cách Ta quăng bút đi và cầm lấy đũa thìa Những gì được ta ăn vào bụng Sẽ trả lời ta -Cái giá của đất -Cái giá của trời -Cái giá của gió Cái giá của nắng -Cái giá của mưa -Cái giá của mồ hôi xương máu -Cái giá của khát vọng niềm vui cháy lên từ buồn đau bất tận Cái giá của tình người mỏng mảnh! Những cái giá làm linh hồn có cánh Sẽ trổ thành tư cách tận cùng Thơ! Không viết nổi câu thơ tư cách Hãy đừng vội chấm xuống Hàng Hãy cầm lấy đũa thìa Và nuốt cho sâu "cái giá" vào trong máu Máu sẽ nở ra tư cách tận cùng Thơ!
Các tác phẩm chính:
- Tập ca khúc - thơ "Nếu như chẳng có Sông Hương"
- CD thơ: Huy Tập - Mưa Huế - Sông Hương
- Tập ca khúc Giọt Trăng
- Tập ca khúc phổ thơ Dòng sông nhịp điệu
Các giải thưởng chính:
- 15 HCV, HCB các kỳ hội diễn Ca Múa Nhạc chuyên nghiệp và không chuyên cấp khu vực và Trung ương
- Kỷ niệm chương Quốc gia về sự nghiệp Văn học Nghệ thuật, Văn hóa thông tin, An ninh Tổ quốc, Bảo vệ và chăm sóc Trẻ em Việt Nam...
- Giải B Văn học nghệ thuật Lương Thế Vinh - Nam Định
- Giải A cho ca khúc "Nét quê" (Nam Định)
- Giải ba cho ca khúc "Bài ca Trường Chinh" - Hội Nhạc sĩ Việt Nam & Bộ VHTT...